Còn Đa Kha xếp hạng ba lại càng không thể chạy tới. Gã đang phải tử chiến với Sa Mỗ Y của Tinh tộc - kẻ có thực lực không hề thua kém Thu Tu. Trận chiến đã vào giai đoạn quyết định, chỉ một sơ hở nhỏ cũng có thể dẫn đến mất mạng, gã căn bản không còn tâm trí đâu mà tới cứu viện.
Từ chỗ tràn đầy tự tin ban đầu cho đến lúc tuyệt vọng tột cùng, Lai Đặc chỉ mất vỏn vẹn năm phút.
Thu Tu đã đuổi kịp hắn, đôi bên rơi vào khổ chiến. Cứ ráng chống đỡ thêm một chút, trên người hắn lại xuất hiện thêm một vết thương sâu hoắm. Thế nhưng hai vị trụ cột nhà mình thì sao?? Bọn họ hoàn toàn không hề có ý định chạy tới chỗ hắn...
Nỗi sợ hãi lấp đầy tâm trí, Lai Đặc như phát điên, không ngừng nguyền rủa trong lòng: "Hai tên kia rốt cuộc đang làm cái quái gì thế? Lúc này rồi mà còn không mau tới giúp ta, có chuyện gì quan trọng hơn việc chém giết Thu Tu chứ? Giết được tên Thu Tu này thì Lú tộc chúng ta coi như đã nắm chắc phần thắng rồi!!"




